Ngày xưa có một chú dê con đang nhú sừng nghĩ rằng mình đã lớn và
có thể tự lo cho mình được. Thế nên vào một buổi chiều, khi đàn dê từ đồng cỏ
bắt đầu quay về chuồng thì dê mẹ gọi, nhưng dê con chẳng thèm nghe và cứ kiếm
cỏ non gặm tiếp. Lát sau, khi nó ngẩng đầu lên thì đàn dê đã về hết.
Nó chỉ
còn lại một mình. Mặt trời đang lặn xuống. Các bóng cây đổ dài trên mặt đất.
Một cơn gió nhẹ lạnh run lướt qua đồng cỏ rít lên những tiếng động đáng sợ. Dê
con rùng mình sợ hãi khi nghĩ đến tên Cáo khủng khiếp. Nó bắt đầu chạy lung
tung khắp cánh đồng, kêu be be mẹ ơi mẹ. Nhưng mới được một tí, tên Cáo bỗng
xuất hiện, gần một bụi cây!
Dê con
biết là mình chẳng còn nhiều hy vọng gì nữa.
“Cháu
xin ông, ông Cáo,” dê con run rẩy nói, “cháu biết là ông sẽ ăn thịt cháu. Nhưng
trước khi ăn, xin ông hãy thổi kèn lên giúp cháu, vì cháu muốn được nhảy múa
cho vui vẻ trước khi chết.”
Cáo thấy
trước khi ăn được nghe nhạc chút ít cũng thích thú, nên nó liền lấy kèn thổi
cho Dê Con nhảy múa tưng bừng.
Trong
lúc đó, đàn dê đang trên đường từ từ trở về chuồng. Trong buổi chiều im ắng
tiếng kèn của Cáo được gió thổi đi xa. Mấy chú chó chăn dê vểnh tai lắng nghe.
Chúng liền nhận ra bài Cáo vẫn thường hát trước khi ăn, chỉ một thoáng, chúng
đã phóng như bay trở lại cánh đồng cỏ. Cáo đột ngột ngừng thổi, và bỏ chạy,
nhưng không còn kịp nữa vì lũ chó đã đến gần, nó bèn trách mình sao ngu ngốc đi
thổi kèn để làm vui lòng dê, thay vì cứ để tâm đến cái công việc sát sinh của
mình.